Posted on 28 January 2010 by admin
Tôi tỉnh dậy lúc trời tờ mờ sáng, quần áo thì bị xé nát tươm, trên thân áo còn vương một vài vệt máu hồng hồng, cảnh tượng xung quanh vắng vẻ và lạnh lẽo. Tôi vội vàng thay bộ quần áo khác rồi đi bộ một mạch men theo đường quốc lộ. |
|
|
Vừa nghe thấy đám bạn hí hửng bàn kế hoạch tổ chức đi dã ngoại ở Cát Bà 2 ngày 1 đêm, tôi đã ngay lập tức bật dậy phản đối quyết liệt làm cả lũ đứa nào cũng mắt tròn mắt dẹt không hiểu chuyện gì. Tôi đành phải lấy tạm lí do không được đi qua đêm để đề nghị bọn nó tổ chức đi gần nội thành cho tiện. Vốn dĩ tôi cũng muốn đi, vì những năm tháng học Đại học chẳng có nhiều cơ hội được đi chơi và giao lưu cùng bạn bè, nhưng cứ nghĩ lại cái cảnh tượng đã xảy ra cũng tại cái nơi đó là tôi lại cảm thấy sợ hãi và rùng mình.
Tốt nghiệp lớp 12 với kết quả cao, lớp chúng tôi có tự tổ chức đi tham quan Cát Bà 2 ngày, một phần để xả hơi và một phần cũng là để lưu lại những kỉ niệm đẹp của thời phổ thông. Lớp chúng tôi tuy không đoàn kết cho lắm nhưng những lần đi chơi thì luôn đông đủ mọi người. Mặc dù đã phân chia nhiệm vụ từ trước khi lên xe nhưng khi đến nơi thì lại có người thoái thác công việc rồi lại có những xích mích, ghen tị xảy ra. Tôi vốn tính thẳng thắn lại nóng nảy nên có điều gì không vừa ý là nói luôn. Và kết quả cuối cùng là tôi đã cãi nhau với một bạn trong lớp, vốn dĩ chúng tôi đã chẳng ưa gì nhau.
Tôi biết phải làm sao để thoát khỏi nỗi ám ảnh đó bây giờ? Trong lúc tức giận, cô ấy đã buông những lời khó nghe với tôi. Bực mình quá nên tôi đã tát cho cô ta một cái rồi đùng đùng thu dọn đồ đạc để đi về. Mặc dù lúc đó trời đã tối và chúng tôi còn chưa kịp ăn gì. Mấy đứa bạn thân có khuyên tôi không nên mất bình tĩnh như thế, rằng trời bây giờ tối rồi về một mình nguy hiểm lắm, nhưng tôi không nghe. Tính tôi cố chấp, tôi không thể tiếp tục ở lại để vui chơi được khi mà cứ phải nhìn thấy cô ấy. Trời đã chập tối, tôi một mình bắt taxi về. Nếu đi nhanh chắc 9 giờ là tôi có mặt ở nhà. Ngồi trên xe tôi cứ nghĩ đến trận cãi nhau vừa xảy ra, cảm giác bực mình và khó chịu vẫn còn đọng lại trong đầu tôi khiến tôi càng thêm bức xúc. Tôi cố gắng chợp mắt một lúc để quên đi cái cảm giác vừa đói vừa tức giận. Rồi bỗng nhiên xe đang đi thì phanh kít lại khiến tôi tỉnh giấc. Tôi cứ ngỡ là đã về đến nhà, chưa kịp suy nghĩ gì thì cái gã tài xế đã ôm chầm lấy tôi rồi giở trò đồi bại. Lúc hắn tiến sát đến người tôi, tôi đã hét lên nhưng không có ai nghe thấy, đoạn đường này khá vắng vẻ, trời lại tối nên chẳng có ai qua lại. Tôi càng hét hắn càng ghì chặt vào người tôi. Cả người tôi nằm gọn trong vòng tay của hắn. Tôi đau đớn quằn quại, đôi tay yếu ớt của tôi chỉ còn biết đấm những nắm đấm bất lực vào lưng hắn và miệng thì kêu lên những tiếng kêu nhỏ dần, nhỏ dần. Tôi tỉnh dậy lúc trời tờ mờ sáng, quần áo thì bị xé nát tươm, trên thân áo còn vương một vài vệt máu hồng hồng, cảnh tượng xung quanh vắng vẻ và lạnh lẽo. Tôi vội vàng thay bộ quần áo khác rồi đi bộ một mạch men theo đường quốc lộ. Đi một đoạn khá xa, cả người tôi mệt mỏi rã rời, suốt từ chiều hôm qua đến giờ tôi chưa ăn gì. Ngực tôi vẫn còn đau nhói, toàn thân ê ẩm. Tôi vừa đi vừa khóc, tôi thấy ân hận khi đã không nghe lời mấy đứa bạn. Tôi cố gắng đi thật nhanh vì vẫn còn cảm giác sợ, cuối cùng cũng đến được một trạm xe buýt. Lúc này tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn được một chút.
Ngực tôi vẫn còn đau nhói, toàn thân ê ẩm. Tôi trở về nhà sớm hơn dự định, mọi người đều hỏi thăm nhưng tôi chỉ im lặng. Phải mất một thời gian khá lâu tôi mới có thể quên được cái cảm giác sợ hãi lúc đó. Bây giờ tôi đã là một sinh viên Đại học, bạn bè cũng nhiều, đi chơi cũng nhiều. Nhưng lần nào tổ chức đi qua đêm là tôi lại từ chối, không dám đi. Tôi sợ. Và lần này cũng vậy, mặc dù lớp tôi rất vui vẻ, đoàn kết và thân thiện, tôi cũng muốn đi, muốn tham gia các phong trào sôi nổi của lớp nhưng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi cái cơn ác mộng kinh khủng đó. Bây giờ tôi rất sợ khi phải làm điều gì đó một mình. Bạn bè có chế diễu tôi trẻ con thì tôi cũng đành chịu, tôi không thể bày tỏ nỗi sợ hãi của mình cho bất kì ai. Tôi không biết phải làm sao để thoát khỏi những ám ảnh đau buồn đó! Thực sự… đấy là nỗi ám ảnh khủng khiếp nhất mà tôi không thể nào quên được trong kí ức của mình! |
|
Bikini Hoa hậu Việt Nam nào Bài và ảnh HOT liên quan khác:
bui toc mua he | chup len loi quan lot | dap an mon hoa cd 2010 | girl xinh viet nude | mc khac cuong | phim sec gay | u50 dit nhau | phim tam ly cap 3 phu de tieng viet | thien duong yeu | video clip lam tinh | xinhgai | sex thu | xem diem thi vao thpt nam 2010-2011 | tinh yeu lua doi | điểm chuẩn đại học kinh tế tp hcm 2010 | video phim cap 3 thu ky | dit nhau di em | ba bau lo hang | video sex cut tari | diem chuan truong dai hoc tai chinh marketing 2010 | download kim binh mai full hd | www.xinhvadep.com clip bác sỹ | anh tu suong cua thuy tien | cho dit phu nu | chuyen vo ngoai tinh | ao sat nach nu | xem phim cap 3 ngoai tinh | nhung truyen sex hay nhat | anh sex gai dep | toc xoan danh cho teen | chimsex | quay len em | giai doan phat trien cua thai nhi | clip quay trom | emily scot | diem thi dai hoc 2010 dai hoc xay dung | clip quay len trong cong vien | diem chuan lop 10 nam 2010-2011 tphcm | chup len kham phu khoa | anh girl xinh mac bikini | anh con gai khong mac gi | nguoi dep vu bu | noi cong tham hau | sex lauxanh | hoang thuy linh lo hang | tra diem thi vao 10 | sex người và thú vật | phang nhau | mai phuong thuy | princess dress |